Sự tĩnh lặng vô tận của những ngôi nhà; chương 1 phần 1

Một năm sau.

Xem nào, Castiel hướng về phía Dean ra dấu, vẻ không hài lòng lan đến tận khóe môi, thứ này miễn cưỡng thì cũng có thể gọi là một căn nhà.

Tiếc thay khả năng hiểu những gì ngón tay của Castiel muốn nói của Dean lúc này đường như đã trôi tuột mất. Cậu đương mỉm cười nhìn phần mặt tiền võng xuống của căn nhà, một tay vòng qua eo Castiel, đôi mắt xanh chìm trong những thớ gỗ, ánh nắng mùa đông nhợt nhạt phết trên cửa sổ, tiếng gió reo vui luồn qua  những cái lỗ trên hàng rào.

Công bằng thì nơi này có đủ các yêu cầu căn bản để là một nơi trú chân – Tường, hiên nhà, nhiều cửa sổ, một cửa ra vào và tay nắm cửa, thứ gì đó dường như đã từng là hàng rào — Nhưng có vẻ anh càng nhìn kỹ thì nó càng trông tàn tạ hơn: Các mảng ngói gần như trượt đổ trên mái nhà, những vết rạn nứt trên các cánh cửa chớp, sơn bong tróc khắp nơi.

Hai hàng lông mày càng nhíu chặt hơn; anh liếc nhìn Dean, thầm cầu nguyện cậu ta đừng làm gì thiếu suy nghĩ, như mở cửa – hay lạy Thiên Đàng cấm đã bị quên lãng – si mê luôn cái nơi này.

Để đó cho Dean Winchester tìm một ngôi nhà trông như chui từ trong phim kinh dị mà ra, nơi trẻ con bị cảnh cáo không được vào thám hiểm dù có thế nào chăng nữa, một nơi có vẻ âm u ma quái nằm giữa rừng. Để đó cho Dean Winchester lựa một nơi có khả năng rất cao bị đầy côn trùng mối mọt gặm nhấm hoặc chịu đủ thứ hư hại có trời mới biết.

Nếu tình huống tệ nhất mà xảy ra, và Dean thực sự tậu luôn đống gỗ dán này, Cas nghĩ, anh sẽ hun toàn bộ ngôi nhà bằng xô thơm cho đến khi phải tắt chuông báo cháy mới thôi.

Dean, đừng giỡn nữa, Cas ra dấu khi Dean lục túi tìm chìa khóa nhà. Chúng ta đang kiếm một ngôi nhà để ở chứ không phải củi để nhóm lửa.

“Cứ đi xem xét tí đã.” Dean nói, lôi theo một Cas vô cùng miễn cưỡng lên bậc thềm hiên nhà. Chúng kêu kẽo kẹt một cách đáng ngại dưới chân anh và trong thoáng chốc Cas đã chắc chúng sẽ sụp dưới sức nặng của anh. “Nơi này nằm chỗ khuất người, lại rẻ, và cậu luôn nói muốn một nơi hơi xập xệ chút để sửa sang mà.”

Nơi này không phải xập xệ mà là sập luôn rồi.

“Tôi tưởng cậu háo hức về chuyện tìm nhà ở.”

Chính xác. Cho đến khi cậu mò ra cái…thứ này.

Dean cười to, chộp lấy đôi tay của anh rồi hôn lên trán anh. “Cứ thử đi,” cậu nói. Với một nụ cười tươi như hoa cậu biết Cas không thể cưỡng lại, cậu thêm vào, “Vì tôi nhé?”

Cas vẫn nhăn mặt nhưng dịu đi ít nhiều, và Dean vặn chìa khóa trong cái ổ khóa đầy gỉ.

Cửa chính với lớp sơn xanh lục u tối và bong tróc, vòng sắt gõ cửa rỉ sét hờ hững lủng lẳng trước lớp gỗ dãi dầu sương gió, mở toang dẫn vào một khoảng không tối tăm đầy mùi băng phiến. Dean bật công tắc điện và bóng đèn tròn gắn với trần nhà lủng lẳng ngay trên đầu họ nhấp nháy trở lại với đời, soi rọi giấy dán tường xám xịt và hành lang dài mờ mịt, ánh mặt trời yếu ớt lờ mờ rọi từ sau lưng nhà.

Dean tiến về phía trước, săm soi góc hành lang, và Cas cũng dành thời gian xem xét — cau mày trước những vết giấy dán tường rách gần chân tường ốp ván, vết mốc trên tường gỗ, rào chắn trên cầu thang gác. Phía bên trái phòng giải trí là phòng làm việc, một cửa sổ nhô ra ngoài hướng về phía hiên nhà. Cas thấy ở phần tường phía dưới nó có xây một chiếc ghế dài liền cửa sổ, và miễn cưỡng cho điểm cộng.

Anh đã luôn muốn có ghế dài liền cửa sổ.

Anh tìm thấy Dean ở một chỗ hóa ra là phòng khách, có thể thấy dễ dàng là căn phòng lớn nhất trong nhà; mặt trời khắc những mảng ánh sáng hình chữ nhật lên sàn qua các cánh cửa sổ không rèm che; và Dean cúi người xem xét lò sưởi ở bức tường phía bên kia, nhiều giá sách được đóng lên các vách ngăn, to lớn và trống rỗng, và bất chấp ác cảm Cas thấy đôi tay mình lướt theo các góc cạnh của chúng, mặt gỗ mượt mà không đánh bóng để lại bụi mắc trong móng tay. Khi quay người lại anh thấy Dean đang cười hiền với mình, hai tay đút túi.

Tôi thích những giá sách, Cas miễn cưỡng ra dấu. Và ghế liền cửa sổ ở phòng trước.

Dean hết đầu về phía cầu thang.

“Muốn cùng kiểm tra phòng tắm không?”

Họ đi lên được hết cầu thang, và Cas cẩn thận với phần thành cầu thang ọp ẹp. Chỉ có một căn phòng cho ra hồn trên đó – chính xác là một căn phòng và gác mái – và nó là một phòng ngủ bé bé, với một phòng tắm nho nhỏ và một tủ quần áo xíu xiu cùng cửa sổ bé tẹo, bốn góc gò bó (ấy là đã nói một cách tử tế); một tấm kính bát giác hướng về phía hiên nhà, để ánh sáng chảy vào nơi cái bóng của một khung giường còn in dấu trên sàn.

Nơi đây có mùi của gỗ thông cũ và hoa sơn thù du từ rất lâu về trước – Cái sự khát khao có một nơi thuộc về riêng hai người của Castiel thật chết tiệt. Căn phòng này, mặc cho những khiếm khuyết của cả tòa nhà và vùng đất và đám giấy dán tường gớm guốc – Căn phòng này chính là mọi phòng ngủ anh từng mơ tới, mọi chỗ đậu hay tổ trú anh đã mường tượng sẽ mang một cái giường vào, ngủ cùng Dean trong đó, mọi cái tổ chim cu đầy nắng dịu êm anh từng mơ sẽ bước vào trong.

Dean đã rất lặng lẽ khi cả hai khảo sát cái nơi chẳng có mấy thứ để nhìn này, và nhìn Cas để đợi xác nhận.

Sau một hồi, Cas thở dài, vai xuôi xị.

Chỉ khi, anh ra dấu, cậu hứa sẽ xông khói và trừ tà từng mảnh ván ốp và từng viên gạch dưới tầng hầm.

Dean cười toe toét rồi khẽ cúi hôn anh; và Cas nhắm mắt lại ngửi mùi da và bụi và gỗ thông cũ và sơn thù du, và ừ — trong tất cả các nơi, trong mọi ngôi nhà, anh có thể mường tượng sẽ mình sống ở đây.

Hai tuần sau, Dean ký giấy tờ của ngôi nhà trong rừng, và trong một khoảng thời gian rất dài Cas nhìn chăm chú địa chỉ cậu viết xuống cho bên bảo đảm.

Số 6940 đường Bướm Đuôi Nhạn. Nó nghe như loại tên đường các tạp chí nhà-cửa-và-vườn-tược sẽ được chuyển tới, tên một con đường nơi các gia đình với từ ba đến năm đứa trẻ sống cùng dãy hàng rào trắng – chứ không phải con đường bẩn thỉu đơn độc dẫn vào trong rừng và kết thúc với một ngôi nhà màu xanh nhạt lún sụt không thuộc về họ.

Chắc chắn không phải là một ngôi nhà có vườn được phác họa trong trí tưởng tượng của bất cứ ai, anh nghĩ — Nhưng anh thừa nhận mình vẫn thích nó như thường.

—————————————————————————

Một năm trước Castiel đã Sa Ngã. Anh trở nên câm lặng từ đó.

Anh đã đoán — Và giải thích cho anh em Winchester bằng chữ viết tay ngoằn nghoèo bò lổm ngổm, vài ngày sau khi giọng nói đã hoàn toàn từ bỏ anh — rằng đó chỉ là hiệu ứng phụ của quá trình hạ cánh, và tiếp đất. Nói gì thì nói tất cả đều có cách Sa Ngã khác nhau.

Và thực sự thì nó không gây quá nhiều khác biệt. Anh học ngôn ngữ ký hiệu từ Sam (có biết một chút) và sách vở (biết rất nhiều) anh miệt mài nghiên cứu trong thư viện địa phương của các thị trấn họ đi ngang qua.

Dù vậy vào những tháng đầu, hầu hết thời gian anh ngồi trong căn phòng trọ tối mờ tạo ra ký hiệu, trộn lẫn và hòa quyện chúng, chắp vá chúng với đôi tay của mình. Những tập hợp đơn giản của những con chữ và các cử chỉ, dễ nhớ và dễ dùng để giao tiếp. Sau cùng thì những con người thực sự anh trò chuyện cùng chỉ có anh em Winchester; chỉ cần họ hiểu anh là đủ. Lúc đầu khá khó khăn, nhưng đôi tay anh nhanh chóng dễ dàng chuyển động theo hình mẫu, và chẳng bao lâu sau kho từ vựng của anh đủ nhiều để tham gia các buổi trò chuyện trong quán ăn hoặc những chiếc giường lặng lẽ mà hiếm khi phải ngừng lại. Dean gọi đôi tay của anh là có khả năng nói ngàn lời.

Sự im lặng không hủy hoại tài thiện xạ của anh, và không ngăn được anh mỉm cười trước những câu nói đùa của Dean, và không thể ngăn anh ở bên các chàng trai cũng như việc anh như thể anh em của họ.

Và khi điều đó cuối cùng tới, khoảng hơn một tháng sau đó, chắc chắn nó đã không ngăn anh hôn Dean lần đầu trong con hẻm tối phía sau một quán bar, chỉ hơi say và hơi chếnh choáng, sương mù mới dâng từ một cơn mưa đêm muộn. Nó đã không ngăn anh nhẹ nhàng viết những ký tự Tôi yêu cậu lên cổ Dean.

Anh không thể trừ tà quỷ nữa, và chắc chắn không thể nào đi săn – Mối nguy hiểm của việc không thể kêu cứu quá rõ ràng –

Advertisements

[Starbones] Ngay trước mắt ngươi

NGAY TRƯỚC MẮT NGƯƠI

0066htnagw1f496nm1zkjj30q40j4n0i

Right in Front of You / Lauralot@ao3
Fandom: Captian America. Pairing: Steve Rogers/Brock Rumlow.
Rating: T. Oneshot. Completed.

Quà sinh nhật sớm tặng em Khoai 😉

Ngay trước mắt ngươi

Steve đã quen với miệng lưỡi của Rumlow, và đôi khi anh quên rằng đáng nhẽ mình nên lắng nghe cho kỹ.

***

“Nào Chàng Khổng Lồ, làm đau tôi đi,” Rumlow nói, cơ thể trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Họ đang đứng trên đệm lót phòng tập thể thao của SHIELD và Rumlow đang thở hồng hộc sau cuộc đấu với Rollins. “Dập tôi cho tơi tả vào.”

Steve mỉm cười và lắc đầu, như thể chuyện Rumlow ám ảnh với việc thúc ép bản thân đến giới hạn cuối cùng của cuối cùng rất ư khả ái – mà đúng thật – chứ không phải là dấu hiệu gã ta nên được kêu đi kiểm tra tâm lý – cũng đúng luôn. “Nếu vậy thì nhiệm vụ kế tiếp anh sẽ phải ngồi nhà vì vỡ quai hàm đấy. Mà nghĩ lại vậy cũng khiến cho mọi người đỡ đau đầu biết bao nhiêu.” Anh toét miệng cười. “Có lẽ tôi nên làm thế thật.”

“Ít nhất thì tôi cũng sẽ ngưng yêu cầu đó.”

Đấy không hẳn là một cuộc đánh nhau; Steve chỉ nhào vào ôm chặt lấy Rumlow rồi đè gã xuống đệm cho đến khi nào chỉ huy đội STRIKE cười dữ đến độ không thể tiếp tục yêu cầu Steve dùng hết sức. Sự cuồng đau đớn của Rumlow đáng nhẽ phải khiến con người ta bối rối, nhưng không. Sự cương quyết của gã khiến cái điều ấy trở nên khả ái, gần như đáng ngưỡng mộ hoặc tuyệt đẹp.

Rumlow tìm thấy anh trong dãy buồng tắm và vụt khăn tắm ướt của gã vào lưng Steve trước khi gã dựa người vào tường, nhếch mép cười, dâng hiến bản thân. Gã toe toét cười một cách vênh váo, nhưng ẩn sâu dưới đó là một sự lưỡng lự trước giờ Steve chưa bao giờ được thấy. Thật khả ái, gần như tuyệt đẹp. “Rogers, làm tôi đau đi. Tôi muốn mang vết bầm cậu tặng, tôi muốn tất cả mọi người biết chúng đến từ đâu.”

Steve lướt tay trên ngực gã. “Có thể là tôi không muốn làm anh đau đâu.”

“Ồ, có chứ.” Rumlow nhắm mắt lại, cong người theo sự tiếp xúc. “Có đấy, chỉ là cậu chưa biết mà thôi.”

Steve đặt môi lên môi Rumlow, rồi nhanh chóng thành công trong việc hôn lên má gã. “Từ khóa an toàn của anh là gì?” Anh thì thầm, nhay nhay vành tai Rumlow.

“Winter,” Rumlow rừ rừ, mắt khép hờ mơ màng, tối sẫm. “Còn cậu?”

“Bucky.”

Những vết bầm trải trên da thịt Rumlow đẹp đến nỗi Steve không nỡ để chúng phai đi.

Continue reading [Starbones] Ngay trước mắt ngươi

[Winterbones] Run Away From Karamathe

Run Away From Karamathe

474492a0gw1f46njiu6r3j20m80fnq8g

(Họa sĩ: 夜晨曦月NIGHT. Hình chỉ mang tính chất minh họa.)

Tác giả: zishanusitonghuashu@lofter
Oneshot. Rating: T. Completed.
Dịch: Google ca ca và QT đại hiệp. Edit: Là em nè ~~~

BGM: Hotel California – The Eagles (tác giả & mình đều khuyến khích nghe khi đọc fic).

“Cô ta vừa thành thật lại vừa dối trá, hai điều đấy có thể song hành cùng nhau. Con người là thế đấy, không có cách nào thay đổi được.

***

1.

Khi Winter Soldier tỉnh lại, cậu đang ở trong một căn hộ an ninh cách địa điểm làm nhiệm vụ hai lô nhà – căn hộ an ninh của bọn người Rumlow. Hẳn là họ đã ra ngoài để đi nghiên cứu địa hình, vì Winter Soldier đã đánh được một giấc ngắn rồi mà vẫn không thấy bóng dáng bọn họ đâu.

Mấy ngày nay trời mưa liên tục, căn hộ an ninh lại chỉ được quét dọn sơ sài. Cậu vào nhà tắm thì thấy một con gián bò qua mấy viên gạch tráng men màu lục lam, vòi hoa sen đóng không chặt, một giọt rồi lại một giọt nước nhỏ xuống nền gạch men in hoa, tạo ra một vết rỉ sét nho nhỏ. Cậu ngồi xổm xuống, chờ con gián bò đi rồi thì lấy ngón cái chà chà vết rỉ, chỉ để phát hiện nó đã thấm quá sâu rồi, chà mãi không được.

Ngay lúc đó, dưới lầu một, Rumlow đẩy cửa đi từ bên ngoài vào trong, Rollins đi theo sau. Giày bọn họ đi không vừa chân, tạo nên tiếng động rất to trên sàn nhà, khiến cho Winter Soldier đang trong trạng thái mơ mơ màng màng giật mình tỉnh lại. Cậu đứng dậy, đưa tay xuống dưới dòng nước nhỏ giọt, chà xát mấy ngón tay như thể muốn rửa trôi một thứ bụi bẩn nào đó. Không phải cậu đang thực sự kỳ cọ vết bẩn gì, chẳng qua là chỗ này trông như thể đâu đâu cũng dơ dáy.

Cậu nghe được tiếng Rumlow phàn nàn về thời tiết, còn Rollins thì vẫn im lặng như thường lệ. Thế là Winter Soldier đẩy cửa đi ra ngoài, đứng ở đầu cầu thang lầu hai, chờ bọn họ đi lên. Winter Soldier không buồn che đậy tiếng động mình tạo ra, chắn chắn hai kẻ dưới lầu nghe thấy tiếng cậu đóng mở cửa. Dưới lầu thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, tiếp đó cậu nghe thấy tiếng chốt an toàn bị giật lại, vang một tiếng đanh thép, tiếp theo là đến tiếng cầu thang gỗ oằn mình kêu kẽo kẹt. Hai đặc vụ HYDRA hành động hết sức cẩn trọng, thế nhưng Winter Soldier không nghĩ đến việc trốn tránh. Cậu chỉ tựa người vào tay vịn cầu thang, cúi đầu nhìn chằm chằm những chiếc lá quanh vòng nguyệt quế rồi lấy móng tay phải cậy cậy lớp sơn bong tróc ngoài rìa màu đỏ thẫm.

Rollins xuất hiện trên đầu cầu thang trước, hơi thở phả ra tạo thành một làn khói mỏng, họng súng tối om chĩa vào Winter Soldier. Sau khi nhận ra cậu thì cặp chân mày của Jack Rollins nhíu chặt lại, hai mắt trợn trừng, vừa ngạc nhiên lại vừa giận dữ, tựa như Winter Soldier vừa bắn hắn một nhát vậy.

“Chỉ huy,” người đặc vụ cao lớn gọi, giọng có chút u ám nhưng rồi hắn vẫn hạ súng xuống, “Là Winter Soldier.”

Rumlow đi tới, tay đưa súng ra cất sau lưng, trông không hề bớt căng thẳng tý nào. “Hắn phải ở Brazil mới đúng chứ, hay tôi nhầm?” Gã và Rollins đứng vai kề vai dưới thềm cầu thang, cả hai chỉ giương mắt nhìn chằm chằm Winter Soldier, gương mặt không có chút biểu cảm. Tất cả mọi người trong gian phòng này đều biết rõ sự thật là gã nhớ không lầm, chính xác là Winter Soldier không nên ở chỗ này, nhưng không ai nói ra. Rollins chờ Rumlow có hành động nào đó trước, Rumlow chờ nghe Winter Soldier giải thích, còn Winter Soldier chỉ tiếp tục cạy cạy chỗ sơn tróc.

Chỉ mới mấy giây trôi qua thôi nhưng cũng đã nặng nề tưởng chừng như không thể chịu được. Cuối hành lang lầu hai là một cánh cửa sổ mà cánh cửa sổ này ở ngay sau lưng Winter Soldier, đưa cậu ta chìm vào một thứ hào quang trắng lóa chói chang. “Sao mày lại ở đây, chiến binh?” Rumlow lớn tiếng hỏi, nheo nheo mắt, còn Winter Soldier vẫn không nhúc nhích hệt như một pho tượng. Rollins đứng đằng sau hắn lúc này mới mở miệng, giọng vừa lưỡng lự lại tràn ngập vẻ cảnh cáo, “Chỉ huy à…”

Rumlow vung mạnh tay lên về phía sau. Rollins bị hắn ngăn cản liền im bặt, tựa như dây thanh quản vừa bị người ta cầm lấy cắt đứt. Gã thu tay về đặt lên tay vịn, chậm rãi bước lên bậc cầu thang đầu tiên. Rollins theo sát phía sau, nói tiếp với giọng căng thẳng, “Lại nữa rồi, lại cái việc đó nữa. Chúng ta phải đưa hắn trở về thôi.”

Rumlow quay ngoắt người lại, mặt đối mặt với Rollins, động tác nhanh đến độ trong thoáng chốc Rollins tưởng chừng như gã ta toan đấm cho mình một nhát, nhưng rồi Rumlow chỉ bóp bóp vai hắn rồi lại quay người lại, nhìn về phía Winter Soldier.

“Baron Strucker phái mày tới làm gì?” Rumlow kiên trì hỏi, “Ông ta nghĩ mỗi chúng tao thôi thì sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ sao? Chúng tao sẽ làm đâu ra đó hết.”

Winter Soldier không nói gì, còn Rollins dĩ nhiên là không tin màn kịch của gã, “Không thể nào, anh định…”

“Trước nay chưa bao giờ hắn chạy được xa đến thế này,” Rumlow khẽ nói với Rollins, như thể điều đó có thể giải thích rõ mọi thứ. Hắn chưa bao giờ chạy được xa đến thế này, thế nên đừng có gọi người đến. Hắn chưa bao giờ chạy xa được đến thế này, nên là câm miệng đi, đừng nói gì thêm nữa, đủ rồi.

Continue reading [Winterbones] Run Away From Karamathe

Tôi không hề thấy Hulk. Tôi chỉ thấy một người đàn ông bị đồng đội phản bội.

Tóm lại là bài thứ ba trong loạt bài lật bàn lật ghế.

Nhắc lại, Bruce không đáng phải chết như thế.

tumblr_oa95zjaLZm1rhypzzo1_1280

Clint lấy lý do mình có thể thấy những thứ người bình thường bỏ qua, và cam đoan rằng thấy ánh sáng xanh nhá lên trong mắt Bruce nên mới bắn. Thế nhưng hề cái là trong mọi bức họa sĩ vẽ, ngoài màu nâu thì mắt Bruce chẳng còn màu gì khác cả. Nếu các bạn để ý, trong bức hình dưới họa sĩ hoàn toàn không dùng tông màu xanh lá.

tumblr_oa95zjaLZm1rhypzzo2_1280

“Tôi đã đứng ngay tại đó. Tôi không hề thấy Hulk. Tôi chỉ thấy một người đàn ông bị đồng đội phản bội.”

Nỗi buồn của Tony trong tất cả những đoạn spoil mình tìm được làm mình ngộp thở.

tumblr_oa9950dQnA1sajkn0o1_128

“Bạn tôi đã bị sát hại. Hắn đã giết một anh hùng…”

“Đáng nhẽ chúng ta phải canh gác, đáng nhẽ chúng ta phải bảo vệ, phòng ngự và báo thù! Còn đây, đây là cái gì?!”

Nói thật mình cũng chả biết phải nói nó là cái gì nữa.

 

“He’s my friend!”

Vâng, một câu nói tưởng quen nhưng không quen. Nó được thốt lên trong Civil War thật, nhưng không phải Civil War các bạn tưởng.

Nói cách khác ship nhà em có hint và em thà nó không có còn hơn vì đau đớn lắm. Thiệt luôn.

Tiếp theo bài trước.

Tóm lại là nhờ lượn weibo mình đã tiếp tục được biết rõ hơn mọi chuyện cụ thể ra sao và Bruce chết thế nào. Biết xong chỉ có thể cười ha ha ngó trời mà thôi.

Mọi chuyện là thế này: Mọi người phát hiện Bruce lại thí nghiệm trên cơ thể mình lần nữa. Bruce trở nên tức giận vì nghĩ đang bị xâm phạm quyền riêng tư cá nhân.

7cb928d3jw1f5sb2ldl66j20qo1bfdsj

“Tôi bảo cậu ấy: Sao cậu không đến nhờ một trong số chúng tôi xem qua những gì cậu tìm được trước khi lại thử nghiệm trên chính cơ thể mình? Để biết chúng tôi nghĩ thế nào, để chúng tôi có thể giúp đỡ? Tại sao cậu lại làm thế này?”

Continue reading “He’s my friend!”

Khi thích Bruce Banner có nghĩa là bạn sẽ luôn phải chịu đau đớn

Vì đôi khi có những bất công không thể nào hiểu nổi.

Trên phim cũng vậy, trong comic cũng chẳng khác gì.

Biết Marvel hay lừa tình, nhưng có vẻ những gì mình được spoil về sự kiện mới nhất trong comic Civil War là khá chính xác.

Dưới đây là bài spoil, mọi người hãy chuẩn bị tâm lý trước khi xem:

[SPOILERS]
.
.
.
.
.
.
.
.
Ahaha tự nhiên nghe tin trên trời rơi xuống mình đơ luôn.

Theo spoilers mới nhất về comic Civil War hiện tại thì do có tiên đoán tương lai Hulk sẽ giết chết tất cả mọi người (đây là một inhuman có khả năng tiên đoán chính xác 100%), thế nên các siêu anh hùng quyết định ra tay ngăn chặn.

4aff7849jw1f5s3qhpnwxj20xc0psq87

“Ôi trời đất ơi. Tôi… tôi đã làm gì?”

“Vấn đề là ở đấy đấy Bruce. Anh chưa làm gì cả.”

“Chưa hẳn.”

Và sau đó, ha ha sau đó…

Continue reading Khi thích Bruce Banner có nghĩa là bạn sẽ luôn phải chịu đau đớn

Toriko – Tình yêu bắt đầu qua đường dạ dày ♥

Giới thiệu chuẩn không cần chỉnh =))

trà quán

Nguồn: vnsharing.net

Manga:Toriko(hay có tên khác là Komatsu no harem :)))))) troll thôi :v )

Tác giả:Shimabukuro Mitsutoshi

Thể loại:Action, Fantasy, Mature, Romance, Shounen (ai), Supernatural

Câu chuyện kể vể Toriko – một thợ săn pro thường xuyên cung cấp các loại thực phẩm quý giá cho nhà hàng và những người giàu có, một anh chàng có đầy sức mạnh để săn bắt các loài động vật hung dữ . Đây là một bộ manga mới phát hành 1 năm rưỡi nhưng đang đứng thứ 4 về mức độ yêu thích của các độc giả Weekly Jump (sau One Piece, Naturo, Bleach)

View original post 1 265 từ nữa