[Starbones] Ngay trước mắt ngươi

NGAY TRƯỚC MẮT NGƯƠI

0066htnagw1f496nm1zkjj30q40j4n0i

Right in Front of You / Lauralot@ao3
Fandom: Captian America. Pairing: Steve Rogers/Brock Rumlow.
Rating: T. Oneshot. Completed.

Quà sinh nhật sớm tặng em Khoai 😉

Ngay trước mắt ngươi

Steve đã quen với miệng lưỡi của Rumlow, và đôi khi anh quên rằng đáng nhẽ mình nên lắng nghe cho kỹ.

***

“Nào Chàng Khổng Lồ, làm đau tôi đi,” Rumlow nói, cơ thể trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Họ đang đứng trên đệm lót phòng tập thể thao của SHIELD và Rumlow đang thở hồng hộc sau cuộc đấu với Rollins. “Dập tôi cho tơi tả vào.”

Steve mỉm cười và lắc đầu, như thể chuyện Rumlow ám ảnh với việc thúc ép bản thân đến giới hạn cuối cùng của cuối cùng rất ư khả ái – mà đúng thật – chứ không phải là dấu hiệu gã ta nên được kêu đi kiểm tra tâm lý – cũng đúng luôn. “Nếu vậy thì nhiệm vụ kế tiếp anh sẽ phải ngồi nhà vì vỡ quai hàm đấy. Mà nghĩ lại vậy cũng khiến cho mọi người đỡ đau đầu biết bao nhiêu.” Anh toét miệng cười. “Có lẽ tôi nên làm thế thật.”

“Ít nhất thì tôi cũng sẽ ngưng yêu cầu đó.”

Đấy không hẳn là một cuộc đánh nhau; Steve chỉ nhào vào ôm chặt lấy Rumlow rồi đè gã xuống đệm cho đến khi nào chỉ huy đội STRIKE cười dữ đến độ không thể tiếp tục yêu cầu Steve dùng hết sức. Sự cuồng đau đớn của Rumlow đáng nhẽ phải khiến con người ta bối rối, nhưng không. Sự cương quyết của gã khiến cái điều ấy trở nên khả ái, gần như đáng ngưỡng mộ hoặc tuyệt đẹp.

Rumlow tìm thấy anh trong dãy buồng tắm và vụt khăn tắm ướt của gã vào lưng Steve trước khi gã dựa người vào tường, nhếch mép cười, dâng hiến bản thân. Gã toe toét cười một cách vênh váo, nhưng ẩn sâu dưới đó là một sự lưỡng lự trước giờ Steve chưa bao giờ được thấy. Thật khả ái, gần như tuyệt đẹp. “Rogers, làm tôi đau đi. Tôi muốn mang vết bầm cậu tặng, tôi muốn tất cả mọi người biết chúng đến từ đâu.”

Steve lướt tay trên ngực gã. “Có thể là tôi không muốn làm anh đau đâu.”

“Ồ, có chứ.” Rumlow nhắm mắt lại, cong người theo sự tiếp xúc. “Có đấy, chỉ là cậu chưa biết mà thôi.”

Steve đặt môi lên môi Rumlow, rồi nhanh chóng thành công trong việc hôn lên má gã. “Từ khóa an toàn của anh là gì?” Anh thì thầm, nhay nhay vành tai Rumlow.

“Winter,” Rumlow rừ rừ, mắt khép hờ mơ màng, tối sẫm. “Còn cậu?”

“Bucky.”

Những vết bầm trải trên da thịt Rumlow đẹp đến nỗi Steve không nỡ để chúng phai đi.

Đọc tiếp [Starbones] Ngay trước mắt ngươi

[Winterbones] Run Away From Karamathe

Run Away From Karamathe

474492a0gw1f46njiu6r3j20m80fnq8g

(Họa sĩ: 夜晨曦月NIGHT. Hình chỉ mang tính chất minh họa.)

Tác giả: zishanusitonghuashu@lofter
Oneshot. Rating: T. Completed.
Dịch: Google ca ca và QT đại hiệp. Edit: Là em nè ~~~

BGM: Hotel California – The Eagles (tác giả & mình đều khuyến khích nghe khi đọc fic).

“Cô ta vừa thành thật lại vừa dối trá, hai điều đấy có thể song hành cùng nhau. Con người là thế đấy, không có cách nào thay đổi được.

***

1.

Khi Winter Soldier tỉnh lại, cậu đang ở trong một căn hộ an ninh cách địa điểm làm nhiệm vụ hai lô nhà – căn hộ an ninh của bọn người Rumlow. Hẳn là họ đã ra ngoài để đi nghiên cứu địa hình, vì Winter Soldier đã đánh được một giấc ngắn rồi mà vẫn không thấy bóng dáng bọn họ đâu.

Mấy ngày nay trời mưa liên tục, căn hộ an ninh lại chỉ được quét dọn sơ sài. Cậu vào nhà tắm thì thấy một con gián bò qua mấy viên gạch tráng men màu lục lam, vòi hoa sen đóng không chặt, một giọt rồi lại một giọt nước nhỏ xuống nền gạch men in hoa, tạo ra một vết rỉ sét nho nhỏ. Cậu ngồi xổm xuống, chờ con gián bò đi rồi thì lấy ngón cái chà chà vết rỉ, chỉ để phát hiện nó đã thấm quá sâu rồi, chà mãi không được.

Ngay lúc đó, dưới lầu một, Rumlow đẩy cửa đi từ bên ngoài vào trong, Rollins đi theo sau. Giày bọn họ đi không vừa chân, tạo nên tiếng động rất to trên sàn nhà, khiến cho Winter Soldier đang trong trạng thái mơ mơ màng màng giật mình tỉnh lại. Cậu đứng dậy, đưa tay xuống dưới dòng nước nhỏ giọt, chà xát mấy ngón tay như thể muốn rửa trôi một thứ bụi bẩn nào đó. Không phải cậu đang thực sự kỳ cọ vết bẩn gì, chẳng qua là chỗ này trông như thể đâu đâu cũng dơ dáy.

Cậu nghe được tiếng Rumlow phàn nàn về thời tiết, còn Rollins thì vẫn im lặng như thường lệ. Thế là Winter Soldier đẩy cửa đi ra ngoài, đứng ở đầu cầu thang lầu hai, chờ bọn họ đi lên. Winter Soldier không buồn che đậy tiếng động mình tạo ra, chắn chắn hai kẻ dưới lầu nghe thấy tiếng cậu đóng mở cửa. Dưới lầu thoáng chốc trở nên tĩnh lặng, tiếp đó cậu nghe thấy tiếng chốt an toàn bị giật lại, vang một tiếng đanh thép, tiếp theo là đến tiếng cầu thang gỗ oằn mình kêu kẽo kẹt. Hai đặc vụ HYDRA hành động hết sức cẩn trọng, thế nhưng Winter Soldier không nghĩ đến việc trốn tránh. Cậu chỉ tựa người vào tay vịn cầu thang, cúi đầu nhìn chằm chằm những chiếc lá quanh vòng nguyệt quế rồi lấy móng tay phải cậy cậy lớp sơn bong tróc ngoài rìa màu đỏ thẫm.

Rollins xuất hiện trên đầu cầu thang trước, hơi thở phả ra tạo thành một làn khói mỏng, họng súng tối om chĩa vào Winter Soldier. Sau khi nhận ra cậu thì cặp chân mày của Jack Rollins nhíu chặt lại, hai mắt trợn trừng, vừa ngạc nhiên lại vừa giận dữ, tựa như Winter Soldier vừa bắn hắn một nhát vậy.

“Chỉ huy,” người đặc vụ cao lớn gọi, giọng có chút u ám nhưng rồi hắn vẫn hạ súng xuống, “Là Winter Soldier.”

Rumlow đi tới, tay đưa súng ra cất sau lưng, trông không hề bớt căng thẳng tý nào. “Hắn phải ở Brazil mới đúng chứ, hay tôi nhầm?” Gã và Rollins đứng vai kề vai dưới thềm cầu thang, cả hai chỉ giương mắt nhìn chằm chằm Winter Soldier, gương mặt không có chút biểu cảm. Tất cả mọi người trong gian phòng này đều biết rõ sự thật là gã nhớ không lầm, chính xác là Winter Soldier không nên ở chỗ này, nhưng không ai nói ra. Rollins chờ Rumlow có hành động nào đó trước, Rumlow chờ nghe Winter Soldier giải thích, còn Winter Soldier chỉ tiếp tục cạy cạy chỗ sơn tróc.

Chỉ mới mấy giây trôi qua thôi nhưng cũng đã nặng nề tưởng chừng như không thể chịu được. Cuối hành lang lầu hai là một cánh cửa sổ mà cánh cửa sổ này ở ngay sau lưng Winter Soldier, đưa cậu ta chìm vào một thứ hào quang trắng lóa chói chang. “Sao mày lại ở đây, chiến binh?” Rumlow lớn tiếng hỏi, nheo nheo mắt, còn Winter Soldier vẫn không nhúc nhích hệt như một pho tượng. Rollins đứng đằng sau hắn lúc này mới mở miệng, giọng vừa lưỡng lự lại tràn ngập vẻ cảnh cáo, “Chỉ huy à…”

Rumlow vung mạnh tay lên về phía sau. Rollins bị hắn ngăn cản liền im bặt, tựa như dây thanh quản vừa bị người ta cầm lấy cắt đứt. Gã thu tay về đặt lên tay vịn, chậm rãi bước lên bậc cầu thang đầu tiên. Rollins theo sát phía sau, nói tiếp với giọng căng thẳng, “Lại nữa rồi, lại cái việc đó nữa. Chúng ta phải đưa hắn trở về thôi.”

Rumlow quay ngoắt người lại, mặt đối mặt với Rollins, động tác nhanh đến độ trong thoáng chốc Rollins tưởng chừng như gã ta toan đấm cho mình một nhát, nhưng rồi Rumlow chỉ bóp bóp vai hắn rồi lại quay người lại, nhìn về phía Winter Soldier.

“Baron Strucker phái mày tới làm gì?” Rumlow kiên trì hỏi, “Ông ta nghĩ mỗi chúng tao thôi thì sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ sao? Chúng tao sẽ làm đâu ra đó hết.”

Winter Soldier không nói gì, còn Rollins dĩ nhiên là không tin màn kịch của gã, “Không thể nào, anh định…”

“Trước nay chưa bao giờ hắn chạy được xa đến thế này,” Rumlow khẽ nói với Rollins, như thể điều đó có thể giải thích rõ mọi thứ. Hắn chưa bao giờ chạy được xa đến thế này, thế nên đừng có gọi người đến. Hắn chưa bao giờ chạy xa được đến thế này, nên là câm miệng đi, đừng nói gì thêm nữa, đủ rồi.

Đọc tiếp [Winterbones] Run Away From Karamathe

Tôi không hề thấy Hulk. Tôi chỉ thấy một người đàn ông bị đồng đội phản bội.

Tóm lại là bài thứ ba trong loạt bài lật bàn lật ghế.

Nhắc lại, Bruce không đáng phải chết như thế.

tumblr_oa95zjaLZm1rhypzzo1_1280

Clint lấy lý do mình có thể thấy những thứ người bình thường bỏ qua, và cam đoan rằng thấy ánh sáng xanh nhá lên trong mắt Bruce nên mới bắn. Thế nhưng hề cái là trong mọi bức họa sĩ vẽ, ngoài màu nâu thì mắt Bruce chẳng còn màu gì khác cả. Nếu các bạn để ý, trong bức hình dưới họa sĩ hoàn toàn không dùng tông màu xanh lá.

tumblr_oa95zjaLZm1rhypzzo2_1280

“Tôi đã đứng ngay tại đó. Tôi không hề thấy Hulk. Tôi chỉ thấy một người đàn ông bị đồng đội phản bội.”

Nỗi buồn của Tony trong tất cả những đoạn spoil mình tìm được làm mình ngộp thở.

tumblr_oa9950dQnA1sajkn0o1_128

“Bạn tôi đã bị sát hại. Hắn đã giết một anh hùng…”

“Đáng nhẽ chúng ta phải canh gác, đáng nhẽ chúng ta phải bảo vệ, phòng ngự và báo thù! Còn đây, đây là cái gì?!”

Nói thật mình cũng chả biết phải nói nó là cái gì nữa.

 

“He’s my friend!”

Vâng, một câu nói tưởng quen nhưng không quen. Nó được thốt lên trong Civil War thật, nhưng không phải Civil War các bạn tưởng.

Nói cách khác ship nhà em có hint và em thà nó không có còn hơn vì đau đớn lắm. Thiệt luôn.

Tiếp theo bài trước.

Tóm lại là nhờ lượn weibo mình đã tiếp tục được biết rõ hơn mọi chuyện cụ thể ra sao và Bruce chết thế nào. Biết xong chỉ có thể cười ha ha ngó trời mà thôi.

Mọi chuyện là thế này: Mọi người phát hiện Bruce lại thí nghiệm trên cơ thể mình lần nữa. Bruce trở nên tức giận vì nghĩ đang bị xâm phạm quyền riêng tư cá nhân.

7cb928d3jw1f5sb2ldl66j20qo1bfdsj

“Tôi bảo cậu ấy: Sao cậu không đến nhờ một trong số chúng tôi xem qua những gì cậu tìm được trước khi lại thử nghiệm trên chính cơ thể mình? Để biết chúng tôi nghĩ thế nào, để chúng tôi có thể giúp đỡ? Tại sao cậu lại làm thế này?”

Đọc tiếp “He’s my friend!”

Khi thích Bruce Banner có nghĩa là bạn sẽ luôn phải chịu đau đớn

Vì đôi khi có những bất công không thể nào hiểu nổi.

Trên phim cũng vậy, trong comic cũng chẳng khác gì.

Biết Marvel hay lừa tình, nhưng có vẻ những gì mình được spoil về sự kiện mới nhất trong comic Civil War là khá chính xác.

Dưới đây là bài spoil, mọi người hãy chuẩn bị tâm lý trước khi xem:

[SPOILERS]
.
.
.
.
.
.
.
.
Ahaha tự nhiên nghe tin trên trời rơi xuống mình đơ luôn.

Theo spoilers mới nhất về comic Civil War hiện tại thì do có tiên đoán tương lai Hulk sẽ giết chết tất cả mọi người (đây là một inhuman có khả năng tiên đoán chính xác 100%), thế nên các siêu anh hùng quyết định ra tay ngăn chặn.

4aff7849jw1f5s3qhpnwxj20xc0psq87

“Ôi trời đất ơi. Tôi… tôi đã làm gì?”

“Vấn đề là ở đấy đấy Bruce. Anh chưa làm gì cả.”

“Chưa hẳn.”

Và sau đó, ha ha sau đó…

Đọc tiếp Khi thích Bruce Banner có nghĩa là bạn sẽ luôn phải chịu đau đớn

Toriko – Tình yêu bắt đầu qua đường dạ dày ♥

Giới thiệu chuẩn không cần chỉnh =))

trà quán

Nguồn: vnsharing.net

Manga:Toriko(hay có tên khác là Komatsu no harem :)))))) troll thôi :v )

Tác giả:Shimabukuro Mitsutoshi

Thể loại:Action, Fantasy, Mature, Romance, Shounen (ai), Supernatural

Câu chuyện kể vể Toriko – một thợ săn pro thường xuyên cung cấp các loại thực phẩm quý giá cho nhà hàng và những người giàu có, một anh chàng có đầy sức mạnh để săn bắt các loài động vật hung dữ . Đây là một bộ manga mới phát hành 1 năm rưỡi nhưng đang đứng thứ 4 về mức độ yêu thích của các độc giả Weekly Jump (sau One Piece, Naturo, Bleach)

View original post 1 265 more words

[Winterbones] Our Happy Time – Chương 1

BGM: Reminiscene – Ólafur Arnalds & Alice Sara Ott
Don’t Read Dostoyevsky – Alaska In Winter

***

Vì người, ngay cả trong khu vườn ngàn hoa nở rộ
tôi vẫn khát khao hương thơm của mùa xuân

 

Điều ấy đã trở thành một thủ tục giữa họ.

Khi Winter Soldier mở mắt, cậu sẽ luôn lãng quên gã đàn ông gốc Ý gầy gầy tóc ngắn có đôi mắt màu nâu. Cậu sẽ luôn được giới thiệu với S.T.R.I.K.E. và chỉ huy của họ. Giữa những mệnh lệnh và tín hiệu, cậu sẽ luôn kín đáo cảm thấy thỏa mãn vì cậu và người chỉ huy tên Brock Rumlow phối hợp mới nhịp nhàng làm sao, đôi khi thậm chí giữa họ không cần phải dùng lời nói để biết đối phương đang cần gì, muốn gì. Cậu sẽ luôn ngạc nhiên vì gã ta đối xử tử tế với một vũ khí hình người, như thể cậu là con người thật vậy.

Và cậu sẽ luôn, sẽ luôn khiến cho gương mặt của gã ta đôi khi nhìn thoáng qua như muốn khóc.

Gã sẽ luôn là người chăm sóc cậu vào những khoảng giữa, là khi nhiệm vụ đã kết thúc nhưng máy bay tiếp viện vẫn chưa đến chở họ về. Khi đấy gần như cả đội đã đi chè chén, hoặc là đã ngủ say. Lúc đấy có thể là buổi trưa, mà cũng có thể là buổi tối. Họ có thể đang ở Rio, Cairo hoặc Tokyo. Điều đó không quan trọng. Cậu và đội trưởng Rumlow sẽ luôn được phân ở chung một phòng. Căn phòng có thể sơn màu xanh lá hoặc xanh lam. Có một lần, chủ yếu là để chơi khăm, cả đội đẩy họ vào một căn phòng màu hồng.

(Lần ấy sau khi về cả đội S.T.R.I.K.E. bị đội trưởng phạt nhảy cóc mười vòng quanh căn cứ.

Căn cứ rất to.

Winter Soldier không biết gì về chuyện ấy, dĩ nhiên. Vì vừa về cậu ta đã bị lôi tuột đi tẩy não.)

Dù sao thì cậu vẫn sẽ luôn ngồi yên trong căn phòng ấy, đợi nhận lệnh, đợi nhận bất cứ thứ gì giáng xuống cậu cho đến khi quay trở về căn cứ HYDRA.

Rumlow sẽ đến, và sẽ dẫn cậu đến ngồi lên giường. Gã sẽ cẩn trọng cởi chiếc mặt nạ và kính bảo hộ trên mặt cậu ra. Lúc đó sẽ luôn là lần đầu cậu nhìn thấy rõ mặt gã. Nụ cười giễu cợt, đôi mắt to đổi màu hổ phách dưới nắng. Trong đầu óc vẫn luôn u mê của cậu, bỗng dưng có cái gì đó lóe sáng.

“Sao thế, Chiến binh? Khó chịu sao?” Đôi khi, gã sẽ hỏi thế.

Cậu sẽ nhíu nhíu mày. Bộ giáp của cậu vốn luôn nặng trĩu vì máu, cậu không thấy phiền vì điều đó. Cậu tập trung vào thứ ánh sáng vừa lóe lên, một ánh sáng rất nhỏ nhặt, tựa như ánh nến, mà có khi còn leo lét hơn: Một cái tên.

“Phải rồi, phải rồi.” Gã ta sẽ thở dài. “Đợi tý, để tôi xem nhà tắm nơi này thế nào đã.”

Gã sẽ dợm bước bỏ đi và cậu sẽ níu áo gã lại. Bốn mắt của họ sẽ nhìn nhau. Cậu sẽ nghe tiếng sói tru văng vẳng bên tai.

“Rum…low? Rumlow?” Cậu sẽ nghe tiếng mình hỏi như vậy, ngập ngừng và mỏng manh. Nghe không hề giống giọng nói của một siêu chiến binh.

Gã ta sẽ nghiêng đầu nhìn cậu, ý cười lập lòe trong đôi mắt sâu. “Cuối cùng cũng nhớ ra rồi sao?”

Cậu sẽ gật đầu. Vì đó là sự thực. Cuối cùng cậu đã nhớ ra điều cần nhớ. Con sói cô độc trên cánh đồng tuyết cuối cùng đã nhớ ra vốn dĩ mình vẫn luôn có một con sói khác làm bạn đồng hành.

 

tôi đã lãng quên khuôn mặt người, tôi đã chẳng còn
nhớ đôi tay người; môi người trên môi tôi
có vị ra sao?

 

Rumlow rồi sẽ cúi xuống trao cho cậu một nụ hôn mang vị rượu và ám mùi chiến trường. Một nụ hôn quá dịu dàng, quá khẽ khàng, quá ngập ngừng so với hình tượng vốn có của gã. Như thể gã luôn sợ cậu sẽ đẩy ra. “Tốt,” gã thì thầm.

Cậu biết mình không có thời gian cho ngập ngừng và lo sợ, thế nên cậu sẽ vít cổ gã xuống và trao lại cho gã một nụ hôn thô bạo, cho đến khi cả hai đều gần chết vì thiếu không khí thì mới chịu thả ra.

“Tốt,” Winter Soldier sẽ liếm môi và lặp lại lời Rumlow, khóe miệng gần như cong lên thành một nụ cười. Rumlow sẽ luôn có vẻ gần như bị choáng váng, vành tai hơi ửng hồng. Cậu sẽ luôn thấy thế này thật thú vị, quá sức thú vị. Cảm giác cậu khiến cho vị đội trưởng của STRIKE bày ra đủ loại cảm xúc trước giờ trên chiến trường chưa hề thấy khiến Winter Soldier còn thỏa mãn hơn cả khi kết thúc nhiệm vụ một cách nhanh chóng và sạch sẽ. Thế nên với một khuôn mặt không biến sắc, cậu sẽ luôn tìm cách khiến gã ta xấu hổ trong hết phần còn lại của ngày.

Và cứ thế, cậu nhớ. Trong phòng tắm, trên giường, ban đêm, trước lúc khởi hành. Cậu nhớ.

Cho đến khi cậu lên ghế điện, lần nữa.

(Rumlow từng nói, nụ hôn của cậu có vị của mật ong.

Đó là điều ngọt ngào nhất thế giới cậu từng được nghe. Cậu tự nhủ mình sẽ không bao giờ quên điều đó.

Thế nhưng cậu đã quên. Đã quên. Đã quên.)
Đọc tiếp [Winterbones] Our Happy Time – Chương 1